marque

*** Chào mừng bạn đang ghé thăm trang web An Phong An Bình***

Thứ Năm, 26 tháng 4, 2018

Chiếc Áo


Một hôm lái xe trên đường, tình cờ nghe trên radio đọc câu chuyện sau đây có tựa đề là: “Chiếc Áo”… bèn kể lại, và không nhớ tên tác giả là ai!…

“Một tỉnh nhỏ, có chàng học sinh con nhà khá giả, mỗi ngày đi học anh để ý một cô bán chè xinh xắn gánh chè bán dạo trên cùng quảng đường.


Trời mùa Thu gió se se lạnh nhưng cô bao giờ cũng chỉ manh áo đơn sơ quằn mình dưới gánh chè trĩu nặng làm anh thương hại đau xót, bèn về nhà xin mẹ một cái áo len, hôm sau lấy hết can đảm tặng cô bán chè đó. Chỉ vậy thôi không một lời tỏ tình nào xa hơn nữa cả.

Sau đó chàng trai phải nhập ngủ làm nghĩa vụ người trai thời chinh chiến, và đã ra đi biền biệt bốn phương trời.
Trải qua một thời gian thật dài, hai mươi năm sau, chàng trai đó tình cờ trở lại cố hương, bước đi trên quãng đường ngày xưa, bao kỷ niệm cũ trở về từ ký ức. Anh lại thấy một cô bán chè tướng giống y như người xưa, và đặc biệt cô đang mặc đúng chiếc áo len mà anh đã tặng. Nhưng không phải! Cô còn trẻ lắm, không thể là người xưa của anh.
Cô là con của cô bán chè năm xưa.
Cô bán chè thuở nọ, người mà anh tặng chiếc áo đã không còn nữa. Mẹ cô đã qua đời sau một cơn bạo bệnh. Mẹ cô cho cô chiếc áo len và nói đây là tình đầu của mẹ, mối tình thầm kín chất chứa bao nhiêu năm. Cô hỏi người đó là ai, mẹ cô lắc đầu nói ngày sau, khi con đang mặc cái áo này nếu có người đàn ông nào tới hỏi, tức là người đã tặng cho mẹ chiếc áo, là người mà mẹ đã thầm yêu mến trao trọn mối tình đầu.

Và hôm nay cô đã gặp được người đó.”

ThaiNC kể

Nguồn:   http://vietpho.org/2018/04/16/cai-cho-nhan-ai-thainc/